Tin tức

Argentina đáng sợ từ vẻ mặt không biến sắc

Thứ sáu, 17/07/2026 11:06
Đánh giá (5/1)
Facebook Twitter Google Myspace
Vẻ mặt không biến sắc của HLV Lionel Scaloni sau khi Lautaro ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 sẽ còn ám ảnh đội tuyển Anh khi nói về thất bại ở bán kết World Cup 2026. Sự tiết chế cảm xúc, vượt qua nỗi sợ hãi và áp lực dưới thời Scaloni là chất liệu tạo nên 1 đội tuyển đầy năng lượng chinh phục.

Khoảnh khắc bùng nổ của Argentina sau khi hoàn tất cú ngược dòng ở bán kết

Chuyện gì đã xảy ra ở thời điểm Lautaro Martinez đánh đầu ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Argentina ở trận bán kết với Anh? Đó là khung cảnh hỗn loạn. Tất cả đều nhòe đi trong vũ khúc ăn mừng khó diễn tả hết bằng lời. Các góc quay camera truyền hình đều rung chuyển theo nhịp điệu chung của SVĐ Mercedes-Benz.

Trong khoảnh khắc ấy, các cầu thủ Argentina không thể kìm chế nổi cảm xúc. Họ ôm nhau, hò hét ăn mừng. Các thành viên trong ban huấn luyện của Argentina đã có người bật khóc. Họ vỡ òa cảm xúc khi một lần nữa đi từ cõi chết trở về ở World Cup. Không nhiều người dám tin Argentina sẽ lật ngược thế cờ khi mà trước đó 7 phút, họ vẫn đang bế tắc trước hàng thủ dày đặc của ĐT Anh.

Nhưng giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, có 1 nhân vật lại khiến tất cả phải bất ngờ với nét mặt gần như không biến sắc. Đó chính là Lionel Scaloni!

Thay vì nhảy dựng lên ăn mừng như các thành viên khác trong ban huấn luyện, Scaloni lại đứng yên tại chỗ. Ông chỉ lặng lẽ đưa tay che miệng như để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Scaloni vui mừng hơn bất cứ ai nhưng cách mà ông tiết chế cảm xúc, điềm tĩnh đến kì lạ lại khiến người ta ngỡ ngàng. Đấy cũng là hình ảnh thể hiện sự lạnh lùng của Argentina, rất đáng sợ ở World Cup 2026.


Phản ứng của Scaloni trước bàn thắng ấn định tỉ số 2-1 của Martinez

Hai đường kiến tạo bằng chân không thuận của Messi đã giúp Argentina tạo nên cú ngược dòng chỉ trong vòng 6 phút 24 giây. NHM bóng đá thế giới rất phục Albiceleste về tinh thần chiến đấu. Thực tế, họ đã ghi 12 bàn thắng ở World Cup 2026 từ phút 76 trở đi, trong đó có 3 bàn được ghi ở phút bù giờ, 4 bàn ở hiệp phụ.

Tinh thần không bỏ cuộc, sự thích nghi cực tốt với áp lực đã làm nên thành công cho Argentina ở World Cup 2026. Nhưng nét mặt của Scaloni sẽ còn khiến NHM bóng đá Anh ám ảnh. Ông chính là người hùng thầm lặng, đứng sau những khoảnh khắc bùng nổ của Albiceleste.

Khi Argentina vượt qua Thụy Sỹ ở tứ kết, hầu hết các nhà quan sát chỉ nhìn thấy 1 đội tuyển Argentina bế tắc dù được chơi hơn người. Họ thi đấu thiếu sức sống, không tạo ra nhiều cơ hội, phải cần hiệp phụ để giành chiến thắng. Đây được đánh giá là 1 trong những màn trình diễn tệ nhất của Argentina ở World Cup 2026.

Tuy nhiên, Arsene Wenger lại có góc nhìn hoàn toàn khác. Cựu HLV Arsenal là 1 trong số ít nhà phân tích không đánh giá Argentina dựa trên 110 phút đầu tiên. Thay vào đó, ông tập trung nói về những gì Scaloni đã làm khi trận đấu bước vào giai đoạn quyết định. Thay vì bằng lòng với loạt sút luân lưu, Scaloni đã gia tăng sức ép tấn công, đẩy các cầu thủ vào vị trí vốn không quen thuộc, gây bối rối cho hàng thủ của Thụy Sỹ. Wenger mô tả đó là kiệt tác về mặt chiến thuật.

Ít ngày sau, khi Argentina ngược dòng đánh bại Anh 2-1 ở bán kết, nhận xét của Wenger dường như đã đúng. Những gì xảy ra ở trận đấu với Thụy Sỹ không phải canh bạc liều lĩnh của Scaloni. Nó thể hiện rõ nhất triết lí đã định hình lên đội tuyển Argentina, được gọi là Scalonismo.

Bị ĐT Anh dẫn bàn ở phút 55, Argentina bị đẩy vào tình thế khó khăn. Các phiên bản trước đây của Albiceleste thông thường sẽ đánh mất cấu trúc đội hình. Nhưng Argentina của Scaloni phản ứng hoàn toàn khác! Họ không hể hoảng loạn, chơi cấp bách nhưng không phá vỡ kỉ luật.

Phản ứng của Scaloni về cơ bản tuân theo nguyên tắc. Ông tung thêm cầu thủ tấn công vào sân, các tiền vệ chuyển sang những vai trò vốn không quen thuộc, các hậu vệ cánh dâng cao hơn, các trung vệ được giao nhiệm vụ nhiều hơn. Điều quan trọng là Argentina vẫn giữ được sự cân bằng. Họ muốn có nhiều cầu thủ hơn trong vòng cấm nhưng vẫn bảo đảm bóng có thể tới chân Messi.


Khi Scaloni bật chế độ khẩn cấp, Argentina đã tạo nên sự khác biệt về đấu pháp và lối chơi

Lối chơi tấn công của Argentina trong tình thế cấp bách được xây dựng dựa trên việc chiếm giữ các khoảng trống nguy hiểm. Bóng tới chân Messi, được tạt vào vòng cấm với sự góp mặt của nhiều cầu thủ. Mỗi quả bóng khi bật ra đều trở thành 1 cơ hội mới, trước khi hàng thủ đối phương kịp tổ chức lại. Chính vì vậy, sức ép được tạo ra một cách không ngừng nghỉ. Trước khi Enzo và Lautaro lập công, Albiceleste đã tạo ra nhiều cơ hội mà ĐT Anh đã thoát thua nhờ Pickford và cột dọc.

Trên thực tế, sự chuyển mình của Argentina không chỉ xảy ra ở trận bán kết với Anh. Nó đã thực xảy ra ở vòng 1/8 khi họ gặp Ai Cập. Trận đấu đó gây tranh cãi lớn về quyết định của trọng tài nhưng không thể phủ nhận sự hiệu quả của Scaloni khi ông “bấm nút”, chuyển đổi trạng thái trận đấu sang tình thế cấp bách.

Tương tự trận gặp Anh, Messi lùi sâu hơn, có xu hướng dạt phải để nhận bóng nhiều hơn. Số lượng cầu thủ Argentina xâm nhập vòng cấm của Ai Cập tăng lên theo từng phút. Và cuối cùng, họ đã khiến Ai Cập không thể chịu nổi sức ép và tạo ra cú ngược dòng không tưởng.

HLV Tuchel chắc chắn đã theo dõi kĩ băng ghi hình trận đấu giữa Ai Cập và Argentina. Nhưng để ngăn Albiceleste làm nên điều kì diệu không phải chuyện dễ dàng. Khi chuyển đổi trạng thái, đội bóng xứ sở Tango thi đấu như được lập trình. Nét mặt không biến sắc của Scaloni sau bàn thắng của Lautaro Martinez khiến người ta có cảm giác rằng ông không bất ngờ với những điều chỉnh về chiến thuật.

Nhưng chiến thuật chỉ là 1 phần của vấn đề. Lionel Scaloni chưa bao giờ coi trọng chiến thuật hơn tâm lí thi đấu. Ngay từ khi tiếp quản ghế nóng ở đội tuyển Argentina, nhà cầm quân này đã đặt ra mục tiêu đầu tiên là thay đổi cách suy nghĩ, tạo dựng niềm tin, sức mạnh của các cá nhân để tạo nên 1 tập thể có sức chiến đấu cao nhất.

Trước khi World Cup 2026 khởi tranh, một bộ phim tài liệu có tên “El Método Scaloni” (tạm dịch: Phương pháp của Scaloni) đã được phát hành. Bộ phim này không chỉ nói về hành trình tiến tới vinh quang của Scaloni mà đề cập sâu hơn vào các chủ đề ít được tiếp cận như khả năng quản lí nhóm, tái cấu trúc bản sắc dưới góc độ tâm lí học.


Nhiệm vụ quan trọng nhất của Scaloni là giúp cầu thủ Argentina thoát khỏi áp lực khi khoác áo ĐTQG

Trước triều đại của Scaloni, Argentina là 1 tập thể đầy ám ảnh về thành công vì không giành được danh hiệu lớn nào từ năm 1993. Nỗi sợ thất bại là vấn đề của nhiều thế hệ cầu thủ Argentina. Messi cũng không phải trường hợp ngoại lệ. NHM xứ sở Tango phải thừa nhận “Messi không thể sánh với Maradona”.

Như thừa nhận của Messi, Argentina khi ấy mang trên mình gánh nặng tâm lí tích tụ qua nhiều năm. Nó giống việc 1 người đang gánh một khoản nợ không bao giờ trả hết, ngày càng trở nên nặng nề hơn. Vì không thể giành danh hiệu, người ta liên tục chỉ trích các yếu tố như chiến thuật, thể lực hay thái độ cầu thủ.

Nhưng Scaloni không nghĩ như vậy. Ông cho rằng thách thức lớn nhất của là bức tường vô hình mang tên “cảm xúc”. Đó là lí do ông không ưu tiên cải cách chiến thuật khi tiếp quản ghế nóng ở Argentina.

Thực tế, Scaloni từng bị nghi ngờ vì chẳng có kinh nghiệm khi nắm quyền vào năm 2019. Ông cũng đã trải qua giai đoạn thử nghiệm với nhiều nghiệm sai. Ông cố gắng vận dụng phong cách mới được các ĐTQG hàng đầu sử dụng nhưng nhanh chóng nhận ra nó không hiệu quả.

Tất cả những người mà Scaloni tập hợp lại trên băng ghế huấn luyện đều là các cựu tuyển thủ quốc gia thuộc cùng thế hệ như Pablo Aimar, Walter Samuel hay Roberto Ayala. Họ đều hiểu rõ vấn đề và có tâm nguyện chung là bảo đảm các thế hệ tiếp theo không phải gánh chịu áp lực như họ đã từng trải qua.

Có 1 câu nói tượng trưng cho phong cách của Scaloni là “Điều quan trọng nhất là đôi chân của các bạn không cảm thấy nặng nề”. Thoạt nghe, nó có vẻ được sử dụng để nói về bóng đá. Nhưng thực tế, đây là ngôn ngữ của tâm lí học. Nỗi sợ hãi, cảm giác trách nhiệm, lo lắng về thất bại là sự tích tụ tiêu cực, khiến người ta không thể phát huy tiềm năng của mình.


Từ HLV bị ngờ vực, Scaloni đã đưa Argentina vào 2 trận chung kết World Cup liên tiếp

Trước triều đại của Scaloni, đội tuyển Argentina đều coi Messi là “vị cứu tinh”. Cả đội chiến đấu vì Messi và đẩy mọi trách nhiệm lên vai ngôi sao này. Scaloni đã phá vỡ cách nghĩ ấy. Ông chủ động triệu tập những cầu thủ trẻ, xây dựng nền tảng mới. Sau khi tạo ra một nhóm những cầu thủ có cá tính, ông đặt Messi vào đó một cách bình đẳng, không có sự phân biệt đối xử nào.

Chuyên gia tâm lí học Fabián Harrife giải thích sự thay đổi đó là “Cả đội ngừng chơi vì người hùng và bắt đầu chơi cùng người hùng”. Đây cũng là sự giải thoát dành cho Lionel Messi. Người ta cảm nhận rõ sự tự do và niềm vui khi chơi bóng ở ĐTQG của Messi. Sự khác biệt có thể thấy rõ bởi trước đó, El Pulga từng chịu áp lực tới mức tuyên bố từ giã đội tuyển quốc gia.

Khi con người thoát khỏi trạng thái chỉ sống để “trả nợ”, một lượng lớn sinh lực sẽ được giải phóng. Argentina đang trải nghiệm chính xác điều đó dưới thời Scaloni. Nỗi sợ hãi, áp lực không còn ám ảnh tâm trí của họ nữa.

Điều nổi bật trong bộ phim tài liệu là câu nói của thủ thành Emiliano Martinez. Anh khẳng định “ĐTQG là nơi dễ chơi nhất”. Nhiều người sẽ bất ngờ bởi đây đáng ra là nơi phải chịu áp lực lớn nhất.

Lời của Leandro Paredes còn gây ấn tượng mạnh hơn: “Cho dù là ban đêm, nếu Scaloni nói là 2 giờ chiều thì đó là 2 giờ chiều”. Câu nói này không mang nghĩa đen mà nó thể hiện niềm tin vững chắc của các cầu thủ Argentina vào HLV Scaloni. Vì sao họ tin tưởng Scaloni tới vậy?

Câu trả lời là sự giao tiếp! Scaloni lấy con người làm trung tâm. Theo lời kể của các cầu thủ, Scaloni thường xuyên dành thời gian ngồi nói chuyện riêng với các thành viên trong đội. Ông không bàn về bóng đá hay chiến thuật mà hỏi han tình hình gia đình, nỗi lo lắng và cô đơn khi sống ở nước ngoài và nhiều vấn đề riêng tư với các cầu thủ đang chơi bóng ở châu Âu.


Nhờ đối thoại, Scaloni đã chiếm trọn niềm tin của các cầu thủ

Scaloni không phải là HLV của CLB, có thể gặp các cầu thủ mỗi ngày. Ông là HLV đội tuyển quốc gia, chỉ tập hợp các cầu thủ trong khoảng thời gian ngắn. Vậy nên, tâm lí học là yếu tố quan trọng. Ông đã phá vỡ những rào cản để tạo dựng niềm tin. Họ hiểu nhau, chiến đấu vì nhau.

Trong các trận đấu, Scaloni luôn tỏ ra bình tĩnh. Ngay cả khi Messi ghi bàn, ông cũng hiếm khi ăn mừng quá mức. Sự điềm tĩnh này không có nghĩa Scaloni thiếu cảm xúc mà ông muốn thể hiện mình không muốn bị cảm xúc chi phối. Sự lạnh lùng ấy cũng là 1 thông điệp gửi tới các cầu thủ Argentina.

Khi gạt bỏ được cảm xúc, sự lo sợ khỏi cái đầu, Argentina trở nên lạnh lùng một cách đáng sợ. Không phải ngẫu nhiên mà họ đã liên tục tạo nên những cú ngược dòng khó tin ở World Cup 2026. Tây Ban Nha phải dè chừng khi đối đầu 1 đội bóng như vậy ở trận chung kết vào rạng sáng ngày 20/7 tới.

Thành Nam
Hãy đánh giá bài báo
Bình luận của độc giả
Hãy tham gia đóng góp ý kiến, bình luận cho bài báo này!
Để tham gia đóng góp ý kiến, bình luận bài báo, hãy đăng ký thành viên!